“Em không dám nghĩ đến”
Vy
đến với tình yêu cùng một người nữ rất hồn nhiên, không băn khoăn,
không mặc cảm. Khi đó cô còn rất trẻ, chưa đầy 20 tuổi, cô chỉ nghĩ đến
hạnh phúc. Nhưng đến khi mẹ cô nhận ra và bắt đầu khuyên răn, ngăn cản
thì cô mới phải suy nghĩ.
 |
| Ảnh minh họa |
Cô tâm sự: "Có
khoảng thời gian em đã nghĩ lại xem mình có thực sự là đồng tính nữ
không, nếu không như thế thì mình sẵn sàng bước chân ra. Bởi em thấy
điều này rất mỏng manh, sớm muộn gì cũng không có kết cục tốt đẹp, sẽ
ảnh huởng đến gia đình, đến mọi người thân.
Rồi
em thử tìm đến một người đàn ông, nhưng rồi... một số bài test (thử
nghiệm) đã không thành công. Còn tình cảm với các bạn gái thì em hoàn
toàn cảm thấy thoải mái, thậm chí là rất hạnh phúc, chỉ buồn một nỗi là
mẹ em phản đối kịch liệt, mẹ buồn lắm, thế nên tâm trạng của em đang rất
rối ren với một bên là chữ hiếu, một bên là chữ tình".
Câu
chuyện về bài test không thành công của Vy là mối quan hệ với một bạn
trai trong vòng 1 năm. Vy kể rằng, người ấy rất yêu quý, nâng niu cô, và
cô cũng rất quý người bạn trai đó, nhưng là quý như một người bạn thân.
Hai người gần gũi lắm cũng chỉ cầm tay. Cuối cùng thì 2 người đã kết
thúc mối quan hệ vì cô thấy rõ "mình không có tình yêu mà cảm thấy như
mình lợi dụng người ấy". Cho đến giờ, sau 2 năm chia tay, cô vẫn cảm
thấy có lỗi vì mình đã không thể yêu thương người bạn trai đó như cô cảm
nhận tình yêu mà người ấy dành cho mình.
Trường
hợp của Nguyên (25 tuổi) cũng tương tự. Đối với cô, lấy chồng là một
cách chấp nhận vì gia đình, vì cha mẹ, chứ thực ra cô không hề mong muốn
như vậy. Nguyên day dứt: "Bản
thân em là người sống rất độc lập, quyết đoán trong cuộc sống của mình,
nhưng cũng không dám chắc mình có thể đi theo cuộc sống "tình yêu nữ
với nữ". Bản thân em và mấy người bạn em đều hiểu rõ cảm xúc của mình,
nhưng đều biết rõ trách nhiệm của mình với gia đình...
Em
không hề có cảm giác với đàn ông, có nghĩa là khi mà mình ở bên một
người con trai thì mình giống như họ, không có giao cảm gì về giới. Em
luôn đặt câu hỏi là liệu khi mình quyết định lập gia đình thì mình có
vượt qua được rào cản chính bản thân mình để "quan hệ" với người đàn ông
hay không. Cứ nghĩ đến đấy là em không thể trả lời được và không dám
nghĩ nữa!".
Không thể cố... lấy chồng!
Một
người lớn tuổi hơn, Thi, 31 tuổi, đã có những phút trải lòng về hành
trình đi lấy chồng của chị. Từ khi còn học phổ thông, Thi thấy rất rõ
mình có xu hướng thích các bạn nữ. Lớn lên, chị có người yêu là nữ, mặc
dù có rất nhiều bạn nam và một số cũng thích chị, nhưng chị biết rõ mình
là người đồng tính nữ. Tuy nhiên, chị là thứ 2 trong gia đình có 3
người con, em trai chị đi làm ăn xa mấy năm, khi về đã không mang theo
một cô để cưới mà lại mang về một đứa con.
Chị
gái Thi cũng đã ngoại tứ tuần, không có ý định lập gia đình. Điều đó
khiến Thi rất buồn và thương bố mẹ nhiều. Việc yêu người cùng giới, Thi
chưa từng nói với bố mẹ. Vì chị bắt đầu lớn tuổi, bố mẹ lo nghĩ, muốn
chị lập gia đình.
Chị chia sẻ: "Chuyện
nhắc nhở hôn nhân diễn ra thường xuyên trong gia đình tôi. Mẹ cứ nói là
bố lại thêm vào. Sau khi chia tay bạn gái, bản thân tôi đã phải đấu
tranh rất nhiều và tôi quyết định, có một lối duy nhất mà mình nên đi và
phải đi là quay lại với giới tính của mình... Tôi nghĩ có thể mình chưa
tập trung, tìm kiếm một anh nam giới nào đấy để có thể đi đến tình yêu,
đi đến hôn nhân. Cũng để cho mình bình thường như người khác, cho bố mẹ
vui... vì nhà có 3 đứa con mà chả có nổi một đám cưới nào, mặc dù tôi
rất biết là tất cả những tình cảm của tôi, sự say mê, sự nhiệt tình của
tôi đều đi về giới nữ, chứ không phải là nam giới".
Khi
đó, Thi đã quyết sẽ đến với đàn ông và sẽ lập gia đình. Chị gặp người
thứ nhất, là một người chị rất quý, nhưng không thể nói yêu. Khi người
đó nói đến chuyện hôn nhân thì chị cảm thấy không thể được, vì thấy có
nhiều điểm 2 người không thể hợp nhau.
“Đánh trận” cùng hôn nhân
Rồi
Thi được một người bạn giới thiệu người thứ hai. Bạn chị nói đó là
người đàng hoàng. Mặc dù không có nhiều tình cảm nhưng chị vẫn gắng tiến
tới. Hai người đã dạm ngõ, đã thuê phòng cưới, áo cưới. Sau đó, trong
thời gian chuẩn bị để tiến tới kết hôn, bạn trai và bố mẹ chị bắt đầu có
mâu thuẫn. Rồi vì "anh tỏ ra thiếu tôn trọng bố mẹ vợ tương lai nên
mình quyết định bỏ", Thi tâm sự.
Đến
người thứ 3, cũng không có nhiều tình cảm nhưng không thể "quá tam 3
bận", bố mẹ sẽ buồn, Thi đã phải rất cố gắng để tiến tới hôn nhân. Chị
cho biết, thời gian trước khi cưới, chị đã phải tránh gặp mặt vì chỉ sợ
gặp nhiều thì sẽ lại bỏ. Cuối cùng họ đã làm đám cưới. Điều mà chị hãnh
diện là khách khứa đông đảo, tiệc tổ chức hoàn hảo, ai cũng khen.
Chị xúc động: "Lúc
tiếp đón khách, rất nhiều người tôi không nghĩ họ đến nhưng họ đã đến,
kể cả sếp cũ, cơ quan, họ hàng, nói chung là khá đông đủ. Hồi đó, các bà
nội, ngoại nhà tôi đã mất cả rồi, có một bà là dì ruột của bố tôi đến
dự, mọi người bảo như thế vẫn còn may, chứ cưới muộn thêm tý nữa thì
chắc họ hàng chẳng còn người nào lớn tuổi đến dự...
Đến
lúc cô dâu, chú rể xuất hiện, tôi phải khoác tay người ấy thì bỗng
nhiên tôi thấy buồn thảm thiết. Lúc đấy tôi chỉ muốn khóc, nhưng không
thể nào khóc được... Giá như chị gái hay em trai đã từng có một đám cưới
thì gánh nặng gia đình đối với tôi đã nhẹ đi rất nhiều, có thể tôi có
những quan hệ mà chưa chắc đã cần đến hôn nhân. Vì thế, tôi đã phải nhẫn
nhịn từng ngày để đối phó với cuộc hôn nhân đó. Kết quả là chúng tôi
cũng đã chia tay".
Nhiều
bậc cha mẹ nghĩ một cách đơn giản rằng con gái mình có bạn trai rồi lấy
chồng, vậy là kết thúc êm đẹp, coi như là giải quyết được vấn đề yêu
nữ. Thực tế không đơn giản như vậy, các chuyên gia ISEE khẳng định.
Theo Đời Sống & Pháp Luật